Thư gửi mẹ

Tp.HCM, ngày … tháng … năm

Con gái Lê Thị Thu Thương gửi mẹ Dương Thị Quỳnh!

Thế là con đã đặt chân vào Sài Gòn được 15 ngày rồi mẹ nhỉ. Mẹ ah, mẹ biết không 15 ngày qua đối với con nó dài lắm, nó dài như 1 thể kỷ vậy. Một cô con gái suốt 18 năm chưa bao giờ xa mẹ dù chỉ một bước, giờ lại từ mình vùng vẫy ở một nơi xa lạ, không ai thân thích. Đã bao đêm con nằm co ro và khóc nức nở, nghĩ về gia đình thân thuộc, nơi có bố, có em và em trai. Nơi có tất cả những gì thân thuộc nhất của con và con lại khóc.

Thư gửi mẹ

Sài Gòn quá rộng, quá khắc nghiệt đối với một con bé như con mẹ ah. Trái tim yếu đuối của con gái mẹ, con thấy lạc lõng trống vắng và cô đơn giữa chốn phồn hoa tấp lập người xe ở nơi đây. Con không biết là đến khi nào con mới có thể bắt kịp với nhịp sống nơi đây nữa mẹ ah.

Xem thêm:

Thư gửi mẹ 1

Con khóc khi ăn những bữa cơm đạm bạc rồi nghĩ đến những lẫn con làm nũng đòi mẹ nấu cho món này món kia. Con khóc khi tự mình đi chợ về nấu ăn và rồi lại nghĩ đến mẹ, đến mâm cơm đã dọn sẵn trên bàn, thơm phức. Con khóc khi phải tự ngồi ăn cơm với căn phòng lạnh lẽo với 4 bức tường trơ trọi, con nhớ những cuộc trò chuyện, đấu đá với cậu em trai, những lời nhắc nhở nhẹ nhàng của ba. Con nhớ. Con nhớ lắm mẹ ơi!

Và con khóc khi mẹ nói là do lỗi của mẹ đã không định hướng cho con học ở Hà Nội. Không mẹ ơi, là lỗi của con, đứa con bé bóng cứng đầu của mẹ đã sai. Là con không biết nghe lời mẹ, xin mọi người đừng trách mẹ con. Như thế con đau lắm.

Giờ đây, con cảm thấy như cả thế giới sụp đổ ngay trước mắt con. Không có mẹ ở bên cạnh, con cứ nghĩ là một mình con sẽ mạnh mẽ vẫy vùng giữa Sài Gòn, nhưng con yếu đuối lắm mẹ ah. Nghe tin mấy đứa bạn cấp 3 về nhà mà con không thể ngăn được dòng nước mắt chảy xuống. Về nhà với con trở thành một cái gì đó rất xa xỉ. Con ao ước có một lần như tụi nó, chạy về ôm lấy mẹ, sà vào lòng mẹ khóc và cứ thế thiếp đi trong vòng tay ấy. Nhưng con biết cơ hội đó là không thể. Con chẳng thể làm được điều đó ở một nơi xa xôi thế này. Nhớ mẹ, con chỉ biết gọi điện về. Giờ con đã biết cảm giác xa nhà, xa mẹ là như thế nào. Trái tim con như bị đâm ra thành trăm mảnh vậy.

Những status nhớ mẹ, nó cũng chẳng thế làm con bớt nhớ mẹ được mẹ ah. Anh chị, bạn bè nhắn tin động viên con rất nhiều. Con cũng tự hứa với mình phải mạnh mẽ lên, đến Tết là được về rồi, 4 năm thôi mà, nhanh lắm. Nhưng sao con lại vẫn khóc khi nhớ tới mẹ, con muốn được về nhà luôn, con muốn được mẹ che chở.

Thư gửi mẹ 3

Hôm nay, con nhận được tin mẹ nhờ người quen gửi quà quê vào cho con. Sống mũi con lại thấy cay cay. Ở nhà, mẹ bao nhiêu việc rồi, chăm sóc ông bà, lo cho e đi học, chăm bố, đối nội đối ngoại đám đình ma chay ... Mẹ cứ gồng gánh hết tất cả mọi việc, con ở xa rồi cứ tưởng là mẹ sẽ đỡ đi một gánh nặng, nhưng mẹ lại còn vất vả vì con hơn. Thương mẹ, nhớ mẹ nhưng con chẳng thể làm được gì, ôm mẹ thôi mà cũng không được. Mẹ ơi, mẹ nhớ con ít thôi, lo cho con cũng ít đi mẹ nhé, mọi nỗi nhớ, mẹ cứ để con mang. Con sẽ ân hận lắm khi nghe tiếng khóc của mẹ trong điện thoại. Con sẽ sống tốt ở đây, sẽ thật mạnh mẽ để mẹ không bận lòng thêm nữa.

Chỉ còn vày ngày nữa là đến Vu Lan báo hiếu rồi. Con xin lỗi mẹ, Vu Lan này con không ở nhà, con không thể về bên mẹ được rồi, con chỉ biết ngước mắt lên trời để cho nước mắt chảy ngược vào trong, nhớ mẹ và cầu mong cho mẹ thật khỏe mạnh. Con sẽ sống tốt để mẹ con không phải khóc, phải buôn, phải lo lắng vì con. Vì con biết con đã khiến cho mẹ gầy đi, khiến cho mẹ thêm nhiều nếp nhăn, khiến tay mẹ thêm chai sạn.

Mẹ! Con cám ơn vì mẹ đã sinh ra con.

Mẹ! Con xin lỗi vì con đã khiến mẹ buồn.

Mẹ ơi! Con nhớ mẹ! Con nhớ mẹ rất nhiều!

_Theo Quà Tặng Thương Yêu_